But u don't do the same...
search...
Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012
Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012
Thần tượng mẹ sụp đổ, thần tượng bố lung lay, thần tượng anh được củng cố thêm
Không thể nào tin được vào mắt mình, tai mình rằng người phụ nữ sáng nay lại là mẹ của mình, người mẹ vốn hoàn hảo trong mắt con trẻ.
Mẹ, trước nay vốn vẫn là một người phụ nữ cương trực, giàu nghị lực và tình cảm. Mình lúc nào cũng tự hào rằng mẹ mình hơn người. Mẹ đẹp, mẹ giỏi giang, mẹ là tấm gương cho bao nhiêu người noi theo. Vậy mà...
Sao mẹ nỡ...
Mình biết lỗi là do mình, phải, mình có lỗi thì mẹ mới giận lên chứ. Nhưng nhìn vào cách mẹ giận xem, đâu là mẹ mình, đâu là mẹ người đây??? Mẹ giọng thẳng một nắm đấm vào đỉnh đầu mình, mình cuồng lên giận dữ, mẹ kêu anh về xử, mình kể anh nghe, mẹ nói là mình điêu, mình sửng sốt, mẹ nói ngay từ nhỏ mình đã là một đứa xảo trá rồi. Trời! Nghe câu đó thốt ra từ chính mẹ đẻ mình sao mà như súng bắn ngang tai.
Anh nghe mẹ điên lên trong cuồng nộ, anh cũng bực, anh lớn tiếng kêu mẹ bình tĩnh, mẹ càng gào to "Tôi biết các người về sẽ bênh nó mà!", lại thêm một cơn quặn lên ở vùng hạ vị. Mẹ mình đây sao???
Còn bố, từ nhỏ đã bảo vệ mình như một bảo vật, bố kiểm soát tất cả các hạng người mà mình giao du, bố không cho mình đi đâu xa, không cho mình đụng vào dù chỉ là một chút nguy hiểm. Mình hiểu bố cưng con gái, mình cũng vui lắm.
Nhưng bố nay đã già, suy nghĩ bảo thủ của bố càng khủng khiếp hơn nữa, bố cho rằng mọi đứa bạn mình chơi đều là người xấu, bố chì chiết thậm tệ người ta. Bố (con xin lỗi) bây giờ thậm chí miệng lưỡi còn ghê gớm hơn cả đàn bà.
Anh, trước nay vốn vẫn là người mình không thích nhất, anh thừa hưởng ở bố suy nghĩ bảo thủ đến khó chịu, mọi cái anh nói ra anh đều khăng khăng là đúng, người khác có nói thêm vào thì cũng chỉ là sai. Anh cho là mình hiểu hết mọi cái trên đời, anh là Khổng Tử của thời đại. Thế nhưng, mình biết, nhiều lúc anh nói sai toét.
Nhưng cũng nhờ anh mà mình còn tồn tại trong căn nhà này, anh cân bằng mọi tích cực và tiêu cực. Có cương có nhu, anh khiến mình phải suy nghĩ thêm.
Mình như vừa bước qua một tấm gương, trật tự thế giới đã đảo lộn lại hết. Mình sẽ phải tập chấp nhận cái trật tự mới này. Hy vọng thay đổi rồi sẽ tốt đẹp.
Mẹ, trước nay vốn vẫn là một người phụ nữ cương trực, giàu nghị lực và tình cảm. Mình lúc nào cũng tự hào rằng mẹ mình hơn người. Mẹ đẹp, mẹ giỏi giang, mẹ là tấm gương cho bao nhiêu người noi theo. Vậy mà...
Sao mẹ nỡ...
Mình biết lỗi là do mình, phải, mình có lỗi thì mẹ mới giận lên chứ. Nhưng nhìn vào cách mẹ giận xem, đâu là mẹ mình, đâu là mẹ người đây??? Mẹ giọng thẳng một nắm đấm vào đỉnh đầu mình, mình cuồng lên giận dữ, mẹ kêu anh về xử, mình kể anh nghe, mẹ nói là mình điêu, mình sửng sốt, mẹ nói ngay từ nhỏ mình đã là một đứa xảo trá rồi. Trời! Nghe câu đó thốt ra từ chính mẹ đẻ mình sao mà như súng bắn ngang tai.
Anh nghe mẹ điên lên trong cuồng nộ, anh cũng bực, anh lớn tiếng kêu mẹ bình tĩnh, mẹ càng gào to "Tôi biết các người về sẽ bênh nó mà!", lại thêm một cơn quặn lên ở vùng hạ vị. Mẹ mình đây sao???
Còn bố, từ nhỏ đã bảo vệ mình như một bảo vật, bố kiểm soát tất cả các hạng người mà mình giao du, bố không cho mình đi đâu xa, không cho mình đụng vào dù chỉ là một chút nguy hiểm. Mình hiểu bố cưng con gái, mình cũng vui lắm.
Nhưng bố nay đã già, suy nghĩ bảo thủ của bố càng khủng khiếp hơn nữa, bố cho rằng mọi đứa bạn mình chơi đều là người xấu, bố chì chiết thậm tệ người ta. Bố (con xin lỗi) bây giờ thậm chí miệng lưỡi còn ghê gớm hơn cả đàn bà.
Anh, trước nay vốn vẫn là người mình không thích nhất, anh thừa hưởng ở bố suy nghĩ bảo thủ đến khó chịu, mọi cái anh nói ra anh đều khăng khăng là đúng, người khác có nói thêm vào thì cũng chỉ là sai. Anh cho là mình hiểu hết mọi cái trên đời, anh là Khổng Tử của thời đại. Thế nhưng, mình biết, nhiều lúc anh nói sai toét.
Nhưng cũng nhờ anh mà mình còn tồn tại trong căn nhà này, anh cân bằng mọi tích cực và tiêu cực. Có cương có nhu, anh khiến mình phải suy nghĩ thêm.
Mình như vừa bước qua một tấm gương, trật tự thế giới đã đảo lộn lại hết. Mình sẽ phải tập chấp nhận cái trật tự mới này. Hy vọng thay đổi rồi sẽ tốt đẹp.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)